Xót cảnh cô bé không cha, mồ côi mẹ sống quạnh hiu nơi góc làng: ‘Tết này không có mẹ em đâu còn niềm vui!’

0
10131

Ngày mẹ Phượng mất, họ hàng xin được nhà chùa chiếc hòm gỗ cho mẹ em nằm xuống. Suốt 3 tháng qua, em vẫn chưa nguôi nỗi nhớ mẹ. Không dám sống một mình trong căn nhà vắng, tối đến em thắp cho mẹ nén nhang rồi lặng lẽ sang nhà người chị họ ngủ nhờ. Tết năm nay là cái Tết buồn thảm nhất của em…

Không cha, mồ côi mẹ ở tuổi 16

Không được may mắn như những người bạn khác, cô bé Trần Thị Bích Phượng (16 tuổi) sống tại thôn Lương Tri, xã Nhơn Sơn, huyện Ninh Sơn (Ninh Thuận) từ khi sinh ra đã không biết mặt cha. Mẹ em, cô Trần Thị Nga chấp nhận sống cảnh mẹ đơn thân nhiều điều tiếng ở vùng quê nghèo, một mình nuôi con ăn học. Hai mẹ con em sống trong căn nhà nhỏ xập xệ ở tận cuối làng.

Vốn là cô bé thông minh, suốt 9 năm liền Phượng đạt danh hiệu học sinh giỏi và là thành viên của đội tuyển thi học sinh giỏi môn Hóa. Học kì 1 năm lớp 10, học lực em chỉ xếp loại khá vì biến cố lớn: Mẹ qua đời vì căn bệnh ung thư.

Giữa năm 2016, mẹ em đi khám về mới biết bị ung thư vú. Mẹ buồn lắm, ngồi khóc hoài. Sau đó bệnh tình mẹ em nặng dần. Mẹ trải qua 6 lần vào thuốc, 1 lần phẫu thuật, 1 lần xạ trị. Lần nào cũng một mình mẹ đi vào Sài Gòn rồi về. Lần làm phẫu thuật và xạ trị mẹ yếu quá nên em xin mẹ cho đi theo. Sau đó về nhà mẹ bị liệt nửa người, chỉ nằm trên giường. Mẹ mất lúc em đang đi học nên không kịp nhìn mẹ lần cuối…” – Phượng gạt nước mắt chia sẻ

Mẹ qua đời khiến Phượng bị sốc nặng trong thời gian dài – Ảnh: Minh Cát

Những ngày mẹ nằm liệt giường, Phượng vừa chăm mẹ, vừa đi học. Một buổi sáng của em bắt đầu bằng việc mua đồ ăn sáng cho mẹ ăn, lau người cho mẹ, nhờ các dì và mợ trông mẹ giúp rồi chạy vội đến trường.

Cô Nguyễn Thị Huyền – mợ Phượng chia sẻ: “Phượng rất có hiếu với mẹ và học rất giỏi. Mẹ đổ bệnh một tay con bé chăm sóc. Việc gì nó cũng làm được hết. Còn nhỏ chưa thể tắm được cho mẹ nên mới nhờ đến mấy dì và mợ giúp đỡ”.

Thương cháu gái mồ côi, cô Huyền vẫn hay chạy sang xem tình hình cháu hàng ngày – Ảnh: Minh Cát

“Con bé sinh ra không biết mặt cha. Mà chắc cha nó cũng không biết đến sự tồn tại của nó. Chỉ có hai mẹ con bé Phượng sống với nhau. Ngày mẹ Phượng đổ bệnh trong nhà không còn gì giá trị nên mới bán xe để chờ lo liệu ma chay. Em gái tôi đi mà không yên lòng, không nói được nên lúc nào cũng nhìn con ú ớ vài câu rồi chảy nước mắt. Ngày đám tang trong nhà không còn tiền, gia đình mới xin được chiếc hòm của nhà chùa cho nó yên nghỉ…” – cô Trần Thị Tư, dì ruột Phượng ngậm ngùi.

Mãi cho đến lúc dì Tư và những người họ hàng khác hứa sẽ chăm sóc Phượng, mẹ em mới thanh thản ra đi – Ảnh: Minh Cát

Một ngày tháng 11/2017, không kịp chờ con gái đi học về, mẹ Phượng trút hơi thở cuối cùng, hưởng thọ 45 tuổi. Phượng bỗng chốc trở thành cô bé không cha, mồ côi mẹ ở tuổi 16.

Tương lai mịt mờ

Trong khi người người, nhà nhà tất bật chuẩn bị cho ngày Tết thì Phượng vẫn chỉ lầm lũi lau dọn bàn thờ mẹ, quét dọn nhà cửa rồi ngồi thở dài, nhìn xa xăm.

“Mẹ mất rồi em đâu còn gì nữa. Tết này không có mẹ em đâu còn niềm vui!” – Phượng òa khóc.

Một mình trong gian nhà vắng, Phượng không thiết tha làm gì khi Tết sắp đến – Ảnh: Minh Cát

Vốn là cô bé học giỏi đều các môn, có niềm say mê đặc biệt với môn Hóa song cú sốc quá nặng khiến tinh thần em bị ảnh hưởng nặng nề.

Cô Nguyễn Thị Như Huệ – Giáo viên chủ nhiệm của Phượng cho biết: “Phượng ở lớp là cô học trò ngoan, nghe lời và học lực rất tốt. Từ ngày mẹ mất, em lầm lì ít nói hơn xưa. Nhà trường và tập thể lớp cũng đã liên tục hỏi thăm động viên em vượt qua giai đoạn này. Em thuộc diện hộ nghèo nên nhà trường cũng tạo điều kiện tối đa. Chỉ mong em sớm nguôi ngoai nỗi đau”.

Nhà trường và tập thể lớp luôn dành sự quan tâm đặc biệt đến cô học trò nghèo mô côi mẹ nhưng học rất giỏi – Ảnh: Như Huệ

Giờ đây, căn nhà chỉ có một mình em ở, sổ hộ khẩu chỉ duy nhất tên em. Xót thương hoàn cảnh cháu gái mồ côi, những người dì ruột góp thêm mỗi người một ít để em có tiền ăn học hàng ngày và mua cho em ít quần áo mới mặc Tết.

“Hôm đám tang mọi người thương tình cho con nhỏ ít tiền, đến nay còn dư ra gần mười triệu, tôi để dành cho con nhỏ phòng thân. Mấy dì với cậu ai cũng nghèo. Nhà nông làm lụng đâu được nhiêu tiền đâu cô. Phượng còn hai năm học cấp 3 rồi vô Đại học, tương lai con bé không biết sẽ thế nào…” – cô Tư thở dài nhìn Phượng.

Cô Huyền góp lời: “Tuần trước tôi có nằm mơ thấy mẹ bé Phượng về nhờ mang nó về nuôi đi. Mà nhà tôi nghèo quá, nuôi 3 đứa con ăn học không đủ no nên không dám nhận Phượng về nhà, sợ Phượng sẽ khổ”.

Gia đình Phượng thuộc diện hộ nghèo của xã – Ảnh: Minh Cát

Sổ hộ khẩu giờ chỉ còn duy nhất một mình em đứng tên – Ảnh: Minh Cát

Kể từ ngày mẹ mất, tối nào họ hàng cũng cắt cử người sang ngủ với em. Sau 49 ngày, tối tối vì sợ ở một mình, em thắp cho mẹ nén nhang rồi sang nhà người chị họ ngủ nhờ. Đến bữa cơm cũng ăn nhờ nhà chị họ. Sau đó em về nhà với mẹ và chuẩn bị bài vở đến trường.

Nhìn di ảnh mẹ, Phượng kể: “Em từng có khao khát gặp cha nhưng mẹ chưa bao giờ nói cho em nghe cha ở đâu. Giờ mẹ cũng nằm xuống. Em không biết phải làm sao. Các dì nói em không được khóc để mẹ thanh thản ra đi. Em không khóc nhưng em nhớ mẹ quá! Em cũng phải ráng học cho mẹ yên lòng”.

Theo Phụ nữ sức khỏe

Đánh giá của bạn